Chị Thảo (40 tuổi, tên nhân vật đã được thay đổi) từng sở hữu căn hộ tại khu vực Cầu Giấy từ năm 2020. Khi đó, chị mua một căn hộ một phòng ngủ với giá hơn 2 tỷ đồng sau nhiều năm tích lũy.
Sau khoảng một năm, khi giá bất động sản trong khu vực tăng, chị quyết định bán căn hộ để chuyển sang một căn hộ hai phòng ngủ rộng rãi hơn ở khu vực vùng ven, cách trung tâm khoảng 5km. Căn hộ mới nằm trong khu đô thị có nhiều tiện ích như trường học, siêu thị và khu sinh hoạt cộng đồng, phù hợp hơn với nhu cầu của gia đình có con nhỏ.
Đến năm 2022, khi xu hướng “bỏ phố về quê” bắt đầu phổ biến, chị tiếp tục đưa ra quyết định thay đổi chỗ ở. Gia đình bán căn hộ ở vùng ven để chuyển ra khu vực ngoại ô sinh sống. Sau đó, chị mua đất và xây dựng một căn nhà với tổng chi phí hơn 3 tỷ đồng.
Khi chuyển đến sinh sống, nhiều bất tiện bắt đầu xuất hiện. Hai con của chị vẫn học tại trường cũ trong thành phố, khiến việc đưa đón hằng ngày kéo dài quãng đường hơn 20km. Thời gian di chuyển lớn ảnh hưởng đáng kể đến sinh hoạt và công việc của gia đình.
Sau một thời gian cân nhắc, gia đình quyết định bán căn nhà ở ngoại ô để quay trở lại sinh sống trong thành phố.
Tuy nhiên, thời điểm này giá căn hộ chung cư tại các khu vực nội đô đã tăng mạnh, nhiều nơi tăng gấp hai đến ba lần so với giai đoạn trước. Số tiền thu được từ việc bán nhà ở ngoại ô không còn đủ để mua lại căn hộ tại khu vực trung tâm như trước, buộc gia đình phải lựa chọn thuê nhà.

Nhìn lại quá trình mua bán trong vài năm, chị Thảo cho rằng những quyết định liên tiếp từ bán căn hộ nội đô, chuyển ra vùng ven rồi tiếp tục ra ngoại ô đã khiến gia đình đánh mất cơ hội giữ lại tài sản ở khu vực trung tâm khi giá nhà tăng mạnh.
Nếu giữ căn hộ đầu tiên, giá trị tài sản của gia đình có thể đã tăng đáng kể theo thị trường. Việc bán nhà nhiều lần không chỉ làm mất lợi thế về vị trí mà còn khiến gia đình phải bắt đầu lại từ đầu trong kế hoạch ổn định chỗ ở.
Chị nhận ra rằng những quyết định liên quan đến nhà ở và tài sản lớn cần được cân nhắc trong dài hạn, thay vì thay đổi quá nhanh theo xu hướng hoặc những lựa chọn mang tính nhất thời.
Sai lầm khi mua bán nhà
Theo chuyên gia tư vấn tài chính cá nhân Nguyễn Mạnh Cường, câu chuyện của chị Thảo phản ánh một sai lầm khá phổ biến trong quản lý tài sản cá nhân: đưa ra quyết định mua bán bất động sản dựa trên xu hướng hoặc cảm xúc thay vì kế hoạch dài hạn.
Nhà ở vừa là tài sản lớn vừa là nhu cầu thiết yếu, vì vậy mỗi quyết định mua bán cần được cân nhắc trên nhiều yếu tố như công việc, trường học của con, khoảng cách di chuyển và các mối quan hệ xã hội xung quanh. Khi các yếu tố này chưa được tính toán kỹ, việc thay đổi nơi ở liên tục có thể khiến chi phí tài chính tăng lên và làm mất lợi thế tích lũy tài sản.
Theo ông Cường, một sai lầm khác thường gặp là bán tài sản ở khu vực trung tâm để chuyển ra xa hơn với kỳ vọng có không gian sống tốt hơn hoặc chạy theo xu hướng thị trường. Trong bối cảnh giá bất động sản tại các đô thị lớn thường tăng nhanh, việc bán tài sản ở vị trí tốt có thể khiến người mua khó quay lại khi giá đã tăng cao.
Bất động sản nên được nhìn như một khoản đầu tư dài hạn. Việc mua bán quá thường xuyên không chỉ làm phát sinh chi phí giao dịch, chi phí xây dựng hoặc cải tạo mà còn khiến người sở hữu mất cơ hội hưởng lợi từ sự tăng giá theo thời gian.
Trước khi đưa ra quyết định thay đổi nơi ở hoặc bán tài sản lớn, mỗi gia đình nên xây dựng kế hoạch tài chính ít nhất trong 5–10 năm, đồng thời đánh giá kỹ các yếu tố liên quan đến cuộc sống hằng ngày. Điều này giúp hạn chế những quyết định mang tính ngắn hạn và tránh rủi ro phải bắt đầu lại từ đầu trong quá trình tích lũy tài sản.

Thu nhập tăng từ 12 lên 40 triệu đồng/tháng sau 6 năm đi làm, nhưng tài khoản tiết kiệm vẫn chưa chạm mốc 100 triệu đồng. Câu chuyện không hiếm gặp ở người trẻ đô thị.

Thu nhập 30-40 triệu đồng, sống trong căn hộ đẹp, đi xe xịn, nhiều người trẻ tin rằng đã chạm tới thành công. Chỉ một cú sốc mất việc hay biến cố sức khỏe, vỏ bọc giàu có lập tức sụp đổ.




