Dù các nền kinh tế giàu nhất thế giới tạo ra mức thu nhập bình quân đầu người rất cao, mức độ hài lòng với cuộc sống tại một số nơi lại không tương xứng.
Đồ họa thông tin dưới đây so sánh tổng sản phẩm trong nước
(GDP) bình quân đầu người theo sức mua tương đương (PPP) – dựa trên dữ liệu dự
báo năm 2026 của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) – với điểm hạnh phúc trong Báo cáo Hạnh
phúc Thế giới năm 2025, nơi người tham gia khảo sát đánh giá cuộc sống hiện tại
của mình theo thang điểm từ 0 đến 10.
Liechtenstein dẫn đầu bảng xếp hạng GDP bình quân đầu người
với hơn 206.000 USD, tiếp theo là Singapore và Luxembourg. Top 10 chủ yếu là
các nền kinh tế nhỏ nhưng có độ mở lớn và gắn kết chặt với kinh tế toàn cầu,
trong đó có Ireland và Đặc khu hành chính Macao.
Qatar và Brunei – hai nền kinh tế giàu tài nguyên năng lượng
– cũng góp mặt trong nhóm đầu. Mỹ xếp thứ 11 với GDP bình quân đầu người khoảng
93.000 USD, còn châu Âu chiếm đa số vị trí trong top 20.
Tuy nhiên, thuộc nhóm giàu nhất không đồng nghĩa với việc
cũng nằm trong nhóm có mức độ hài lòng với cuộc sống cao nhất.
Phần Lan dẫn đầu bảng xếp hạng hạnh phúc với 7,74 điểm, tiếp
theo là Đan Mạch và Iceland. Nhiều năm qua, các nền kinh tế Bắc Âu luôn nằm
trong nhóm hạnh phúc nhất thế giới nhờ hệ thống an sinh xã hội phát triển, niềm
tin của người dân vào thể chế ở mức cao và khả năng tiếp cận dịch vụ công rộng
rãi.
Đáng chú ý, Costa Rica và Mexico vẫn góp mặt trong top 10,
dù có GDP bình quân đầu người thấp hơn khá nhiều so với nhiều nền kinh tế châu
Âu. Ngược lại, một số nền kinh tế giàu nhất thế giới như
Singapore và Qatar lại không nằm trong top 20 về mức độ hạnh phúc.
Chỉ một số ít nền kinh tế đồng thời nằm trong nhóm dẫn đầu cả
về thu nhập bình quân đầu người và điểm hạnh phúc. Đan Mạch, Iceland, Na Uy,
Luxembourg, Thụy Sỹ, Ireland và Hà Lan là những ví dụ tiêu biểu, cho thấy mức
thu nhập cao có thể đi cùng với mức độ hài lòng với cuộc sống cao.
Xu hướng này thể hiện rõ nhất ở Bắc Âu. Các nền kinh tế
trong khu vực này thường ghi nhận sự kết hợp giữa năng suất cao với hệ thống
phúc lợi vững, dịch vụ y tế toàn dân và mức độ bất bình đẳng thu nhập tương đối
thấp.
Dữ liệu cho thấy thu nhập là một nhân tố quan trọng, nhưng
không phải yếu tố duy nhất quyết định cảm nhận hạnh phúc. Niềm tin xã hội, sự hỗ
trợ từ cộng đồng và khả năng tiếp cận dịch vụ công cũng đóng vai trò lớn.






